Có những người nói rất to, hừng hực khí thế… nhưng người nghe vẫn không cảm thấy được sự vững vàng hay tin cậy trong âm thanh ấy.
Ngược lại, có người nói chậm rãi, điềm tĩnh, không đẩy âm lượng lên gay gắt nhưng mỗi câu họ thốt ra đều có một sức nặng rất riêng.
Câu hỏi thật sự không phải: “Nói to bao nhiêu?”
Mà là: “Âm thanh của bạn được nâng đỡ từ đâu?”
Đây chính là lằn ranh giữa giọng oang oang và giọng nội lực.
I. Giọng oang oang
Giọng oang oang hình thành khi người nói dùng lực cơ cổ, cơ vai hoặc ngực để đẩy âm lượng đi xa. Âm thanh bật ra mạnh nhưng không có sự ổn định ở phần hơi thở bên dưới.
Khi âm thanh không có “điểm tựa”, nó thường có những đặc điểm:
- Tăng âm lượng đột ngột ngay từ đầu câu nhưng giảm dần về sau, tạo cảm giác “bắt đầu hoành tráng nhưng kết thúc hụt hơi”.
- Kết thúc câu thiếu điểm tựa: âm thanh không rõ ràng, không giữ được độ vang hoặc bị cắt cụt giữa chừng.
- Người nói thường phải “lấy hơi gấp” giữa câu, vì thở chưa đúng cách, hơi ngắn, không có sự chuẩn bị từ trước.
- Tốc độ quá nhanh, không kiểm soát, dẫn đến cảm xúc bị lệch pha: đang nói nhẹ nhàng bỗng trở nên gay gắt, hoặc đang kể chuyện cảm xúc thì bỗng chuyển sang quá phấn khích, khiến người nghe không kịp theo nhịp.
Tất cả những dấu hiệu trên đều cho thấy một sự thiếu vững chắc trong nội lực giọng: không thể điều khiển được cao độ – âm lượng – nhịp điệu – ngữ điệu một cách đồng bộ. Người nghe sẽ dễ mệt, dễ mất kết nối, và không tiếp nhận trọn vẹn thông điệp.
II. Giọng nội lực
Giọng nội lực là một khái niệm tổng hòa: giọng nói được nâng đỡ từ cột hơi ổn định, kiểm soát tốt âm sắc, trường độ, cường độ và truyền tải được cảm xúc chủ động từ người nói.
Một giọng nội lực không chỉ vang – mà còn truyền cảm. Không chỉ rõ – mà còn giữ được sự mạch lạc xuyên suốt. Không chỉ thu hút – mà còn khiến người nghe muốn ở lại, muốn hiểu sâu, muốn đồng cảm.
Đặc điểm của giọng nội lực:
- Có cột hơi ổn định, giữ được âm sắc rõ ràng từ đầu đến cuối câu.
- Có sự chủ động điều tiết âm lượng – tốc độ – ngữ điệu phù hợp với nội dung và hoàn cảnh.
- Có cảm xúc hóa giọng nói, giúp từng câu chữ “chạm” vào tâm trí người nghe.
- Dù nói nhỏ hay nói to, đều truyền tải được sự chắc chắn, bình tĩnh và đáng tin cậy.
III. Rèn luyện giọng nội lực không khó nhưng cần kỷ luật và chiều sâu nội giới
Muốn có một giọng nội lực, không thể “hô biến” trong ngày một ngày hai. Nhưng cũng không phải điều gì quá phức tạp.
Có hai yếu tố cần được rèn luyện song song:
1. Kỹ thuật phát âm và kiểm soát hơi thở
- Luyện thở bụng: hít sâu, giữ hơi đều, thở ra chậm, đúng nhịp.
- Duy trì sự ổn định: tập nói chậm rãi, giữ lực hơi đến hết câu mà không bị hụt hoặc vỡ tiếng.
- Luyện nói qua bài đọc có cảm xúc: giúp kết nối giữa nội dung và âm sắc, tránh nói như “đọc bài” thiếu sinh khí.
2. Nội giới vững vàng
- Tư duy chánh niệm: học cách hiện diện trọn vẹn trong từng lời mình nói.
- Rèn tâm lý vững chãi trước đám đông: luyện sự bình tĩnh, không phản ứng thái quá.
- Tập luyện điều tiết cảm xúc nội tâm: không để sự căng thẳng hoặc phấn khích đẩy giọng lên quá mức.
Một người có nội lực thật sự luôn bắt đầu bằng sự thấu hiểu chính mình. Giọng nói chỉ là biểu hiện bên ngoài của một nội giới đủ sâu – đủ tĩnh – đủ vững.
Kết
Giọng nói có thể luyện – nếu bạn đủ kiên trì. Nhưng nội lực thì chỉ có thể “nuôi” – nếu bạn đủ hiểu mình. Và giữa thời đại mà ai cũng nói nhiều, nói to, nói nhanh – thì một người nói vừa đủ, nói có lực – lại trở thành điểm neo quý giá cho người nghe.
Nếu bạn muốn bắt đầu hành trình ấy, Golden Voice luôn sẵn sàng đồng hành.
FAQ – Những câu hỏi thường gặp
1. Làm sao để biết giọng mình đang bị oang oang hay không?
→ Hãy thu âm lại và nghe kỹ: nếu bạn thấy giọng mình to nhưng thiếu điểm tựa, nói nhanh nhưng hụt hơi, hoặc người đối diện thường lùi lại khi bạn nói – có thể bạn đang nói bằng giọng oang oang.
2. Giọng nội lực có cần phải học chuyên nghiệp không?
→ Không bắt buộc, nhưng luyện cùng chuyên gia sẽ giúp rút ngắn thời gian, tránh sai lệch kỹ thuật và có người đồng hành để điều chỉnh liên tục.
3. Có thể luyện giọng nội lực tại nhà không?
→ Hoàn toàn có thể. Hãy bắt đầu từ việc luyện thở đều mỗi sáng, đọc thành tiếng 5–10 phút/ngày với bài viết có cảm xúc, và lắng nghe chính mình nhiều hơn.
4. Nói nhỏ có phải là thiếu nội lực?
→ Không. Giọng nhỏ nhưng có điểm tựa – có độ vang – có cảm xúc truyền tải đúng lúc vẫn là giọng có nội lực. Vấn đề không nằm ở âm lượng, mà nằm ở sự chủ động trong điều phối giọng.



